Extremely Together

Ngày đầu tiên ở One Young World, chủ đề nóng hổi được bàn về Extremism- chủ nghĩa cực đoan và những vấn đề liên quan đến Hồi Giáo cực đoan (radicalized Islam). Đây là vấn nạn đang đe doạ vùng Trung Đông hằng ngày, lan sang châu Âu và nước Mỹ. Vì chủ nghĩa cực đoan này mà nhiều người kì thị người Hồi Giáo, dẫn đến tình trạng bạo lực ở nhiều nơi, khiến cuộc sống của họ gặp nhiều khó khăn. Nhất là trong kì bầu cử này, ông Donald Trump đã làm dậy lên cơn sóng kì thị người nhập cư, kì thị dân tị nạn, và người Hồi Giáo.

Đạo Hồi tiếng Anh là Islam. Người Hồi Giáo là Muslim.

Ông Kofi Annan là nhà ngoại giao Ghana và là Tổng Thư ký thứ 7 của Liên Hiệp Quốc từ năm 1997 đến cuối năm 2006. Lần đầu tiên, ông Kofi Annan thành lập một nhóm các bạn trẻ gọi là Extremely Together. Đây là những người nhiệt huyết về vấn đề cực đoan, hay từng là nạn nhân của khủng bố, đã có nhiều đóng góp tích cực cho công cuộc bảo vệ hoà bình và ngăn chặn cực đoan.

Đấu tranh với ISIS 

Nếu có theo dõi tin tức về tổ chức khủng bố ISIS, mọi người sẽ thấy rằng những người bị chuyển hóa thành cực đoan (radicalization), rời bỏ nhà cửa gia đình ở các nước phát triển đế đến Trung Đông tham gia ISIS trở thành khủng bố. Tại sao lại dễ dàng như vậy? Vì những thanh niên này thường không được xã hội quan tâm, không có việc làm, cảm thấy cô đơn và họ tìm kiếm một ý nghĩ trong cuộc đời cũng như một nơi để thuộc về.

Fellows.jpg
Ông Kofi Annan và các fellows của Extremely Together

extremely together logo.jpgMục tiêu của Extremely Together là cùng nhau ngăn chặn người trẻ rơi vào vùng đen tối của khủng bố, bằng cách nào? Bằng cách mở đầu bằng cuộc đối thoại. Giống như Voldemort, trong cuộc sống có nhiều thứ chúng ta kị nhắc đến, không dám trực tiếp đề cập vì những nỗi sợ vô hình, hay thật sự nguy hiểm đến bản thân khi đề cập đến các vấn đề nhạy cảm. Nhưng khi không đối thoại, chúng ta vô tình hình thành những ý kiến không chính xác, kì thị những gì ta cho là lạ lẫm, xấu xa. Quyền được lên tiếng, đối thoại là căn bản của nhân quyền. Hãy sử dụng nó để thấu hiểu thêm về nhau, về những thành phần xa lạ mà ta sợ hãi một cách vô căn cứ.

Các fellows của Extremely Together nói rằng họ đã quá mệt mỏi chán nản trước sự IM LẶNG, THỜ Ơ của người dân trong xã hội họ sống, và họ quyết định phải lên tiếng. Một bạn gái nói cô không mệt mỏi vì phải nhìn thấy máu hằng ngày, thấy người xung quanh mình mất mạng bất cứ lúc nào. Mà cô mệt mỏi vì sự im lặng, im lặng vì thờ ơ hay sợ hãi của xã hội. Tại sao khi một người qua đời ta dành một phút mặc niệm trong im lặng để tưởng nhớ họ, trong khi những người đó đã hi sinh mạng sống vì họ KHÔNG CHỊU IM LẶNG.

heres-how-young-leaders-from-around-the-world-plan-to-tackle-violent-extremism-136410188095503901-160930081028.jpg

Họ cũng đưa ra câu hỏi: Tại sao chúng ta phải mất hàng chục năm, lao động vất vả, chứng tỏ bản thân mới trầy trật vào được các tổ chức như United Nation, World Health Organization, để có thể làm điều tốt cho xã hội. Trong khi việc bị biến thành cực đoan lại quá dễ- lên mạng xem clip, mua vé xe bus máy bay, đến gia nhập ISIS và chiến đấu cho những mục đích khủng khiếp của họ? Chúng ta có thể làm được gì để giúp những thanh thiếu niên đang trên bờ vực trở thành cực đoan quay đầu hướng thiện?

Tại sao chúng ta nên quan tâm?

Có thể câu hỏi này không phù hợp lắm với hoàn cảnh ở Việt Nam, khi đối với mọi người chủ đề cực đoan không hề quan trọng. Nhưng hãy thử đổi thành chủ đề về thanh niên không có gia đình, không được đi học, có trường lớp và xã hội dạy dỗ để tìm được nghề nghiệp đàng hoàng, chúng ta có thể làm được gì cho các bạn ấy để giúp họ trở thành người có ích cho xã hội?  

Nước Việt Nam rất trẻ. Và tuổi trẻ là tương lai của đất nước, vì họ sẽ là nguồn lao động chính, họ sẽ giải quyết các vấn đề về môi trường hay làm hại thêm, giúp giải đố những vấn nạn của xã hội hay đóng góp làm cho nó tồi tệ hơn. Theo mình sự khác biệt lớn nhất dẫn đến hai kết quả khác nhau là GIÁO DỤC, không chỉ từ nhà trường mà còn từ xã hội, học hỏi động viên lẫn nhau.

Bạn có ý kiến nào muốn chia sẻ về vấn đề này không?

-Hoàng Ngọc Bích- One Young World Ambassador 

one-young-world-ribbon

Advertisements

2 thoughts on “Extremely Together

  1. Em nghĩ chẳng có ai thực sự hạnh phúc mà gia nhập những tổ chức khủng bố. Thấy sinh viên bỏ nhà đi gia nhập ISIS, em cũng ngạc nhiên nhưng rồi nhìn lại, có biết bao bạn ở đây dù là dân nước nào cũng có khả năng cảm thấy cô độc lẫn áp lực, đặc biệt là khi lối sống phương Tây lại quá riêng tư…ngày qua ngày, họ không tìm được lối thoát, mất niềm tin…Mấy lúc đi trong trường, em thỉnh thoảng nhìn thấy có bạn vừa đi vừa nói chuyện một mình 😦
    đúng là có nhiều tổ chức tạo ra nhằm kết nối cá nhân với cộng đồng, xã hội, nhưng cũng do bản thân mỗi người nữa, người ta có chịu tìm kiếm sự giúp đỡ hay không, có TIN là mình sẽ được giúp để rồi từ đó nỗ lực hoà nhập hay không nữa…

    Em nhớ tầm 3 năm trước lúc em mới qua Mỹ, em học bị stress, đang giữa lớp em bỏ vô trong toilet ngồi khóc một hơi, có bạn nữ hỏi em bị gì, lúc đó em buồn em nói luôn…rồi bạn đó tỏ ý rất thông cảm, hành động dù nhỏ nhưng khoảnh khắc ấy em thấy đỡ hơn. Em chưa đủ giỏi để làm gì lớn lao, nhưng em hi vọng nếu sau này em nhìn thấy bạn nào khóc như em ngày trước em cũng cố gắng mạnh dạn hỏi và đưa bạn ấy khăn giấy hihi..*ko biết can đảm ko nữa*

    Cảm ơn chị đã chia sẻ rất nhiều điều bổ ích và thú vị.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s