Yêu và cưới và những cô gái hai mươi

Chị à, em yêu quá 5 năm mà không cưới thì sao?

Một trong những trắc trở muôn thuở của những cô gái năm 20. Lúc đi học thì ba mẹ bảo đừng yêu, sao nhãng. Học xong thì gặp ai cũng hỏi khi nào cưới? Có bạn trai chưa? Khi đi học không cho yêu thì khi học xong lấy đâu ra mà cưới?! Mà học vừa xong, chưa được sống cho chính mình đã phải nghĩ đến một người khác để gắn kết cả đời, quyết định làm sao? Sống cho bản thân có phải là ích kỷ? Nhưng nếu vì thế mà “ế” thì có tiếc? Còn lập gia đình ngay có khi nào còn hối tiếc hơn?

Mình có bạn trai khi vào năm nhất đại học, và toàn điểm A từ đó. Trớ trêu là sau khi chia tay thì điểm của mình bắt đầu xuất hiện con B đầu tiên… Đùa thôi chứ hai việc đó không liên quan trực tiếp với nhau, nhưng là một ví dụ điển hình: có bạn trai không đồng nghĩa với xao nhãng. Đối với mình, một người bạn trai tốt sẽ trở thành bạn đồng hành cùng chia sẻ, cùng động viên nhau học, đứa này bận thì đứa kia mua đồ ăn, phụ giúp nhau, nhờ vả được nhiều chuyện khác. Và trên hết là có người để chia sẻ trong cuộc sống.

Ngày xưa khi yêu mình cũng sẽ nghĩ cưới, tinh thần người Việt Nam hầu hết là vậy. Có cô em gái còn bảo “Ôi chị, yêu không cưới thì yêu làm gì?” Có khi yêu đến một lúc, không biết phải vì đã trở thành thói quen, một sự gần gũi, nên chúng ta không tự hỏi bản thân có còn yêu hay không. Mà chỉ là đã quen nhau đến XYZ năm thì theo “lẽ tự nhiên” sẽ nghĩ đến chuyện cưới. Đặc biệt sức ép sẽ nằm ở những cô gái, để quá “lỡ thì”, yêu “để lâu nguy hiểm”, lỡ chia tay không ai thèm để ý tới nữa, như “đồ xài rồi”. Các cô gái độc thân “lớn tuổi” sẽ khiến mọi người chép miệng thở dài, tội nghiệp giùm. Những suy nghĩ như vậy thật là cổ hủ.

Women together.jpeg

Những cô gái hai mươi thật tràn đầy sức sống, nhiều hoài bão, muốn học cao, làm bao nhiêu chuyện cho bản thân và cho đời trước khi phải đóng cọc cho thuyền vào bến “settle down”. Vậy mà cứ đến giữa 20 là sẽ có suy nghĩ vừa từ bản thân, nhưng phần lớn là sức ép từ gia đình về chuyện chồng con. Hoặc tự chuẩn bị sẵn, Ồ mình không nên làm công việc này vì phải đi công tác nhiều bỏ bê gia đình, hay suy nghĩ À đến khi thăng tiến làm sao trông con, thôi không nên cố gắng cho promotion này- Suy nghĩ đến bạc cả tóc ngay khi còn chưa có bạn trai! Đây đã từng là suy nghĩ của mình, và của cả nhiều người phụ nữ Mỹ khác (như trong cuốn sách Lean In của cô Sheryl Sandberg).

Thời buổi bây giờ, trên mạng xã hội từ những Facebooker được nhiều người theo dõi, vẫn đầy những comment Làm vợ phải ngoan nghe lời như vầy, chồng phải chiều chuộng đưa tiền vợ mua sắm thế kia, hay ông Trump đúng kiểu vợ đẹp con cũng đẹp thật phải lý, còn bà thủ tướng Đức Angela Merkel nhìn không giống phụ nữ đằm thắm, v.v. Tại sao xã hội phải đòi hỏi đàn ông và phụ nữ có những phân biệt rạch ròi về phận sự gia đình, trách nhiệm trong hôn nhân, và kể cả ngoại hình như thế? Bà Merkel là thủ tướng thì cần giỏi chứ đâu cần đẹp? Đằm thắm làm gì? Vợ muốn đưa tiền chồng xài là chuyện bình thường. Chồng muốn ở nhà chăm con giặt giũ cho vợ đi làm thì đâu phải núp váy?

Có ông nhà báo viết thư cho con gái vào tiểu học trên Facebook (chủ yếu viết cho thiên hạ), khiến mọi người trầm trồ vì tinh thần thoải mái và suy nghĩ tiến bộ không bắt ép con cái học nhiều. Nhưng sao chẳng ai nói gì về suy nghĩ rằng “con đừng học cao, học cao toàn gái xấu, phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng” (?!) Bây giờ đã là năm 2017! Con ông ấy cũng là con gái! Các ông bố bà mẹ muốn con mình đến 20 là bị đánh giá dựa vào “sức kén chồng” và ngoài 30 bị hạ phẩm giá nếu còn độc thân sao? Là một người phụ nữ học cao, và sẽ còn học nữa, mình thấy câu nói này là xúc phạm, kể cả khi chỉ có ý bông đùa. Xã hội đã có quá nhiều người với suy nghĩ phụ nữ chỉ có cái mặt, ngực, mông, cộng thêm cái máy đẻ. Vì chỉ nghĩ đến đó nên khi tuổi không còn trẻ, da không còn căng, thì ai nấy lụi cụi đi níu giữ thanh xuân để giữ chồng. Nếu thích làm đẹp vì bản thân thì cứ làm, còn làm đẹp chỉ để giữ chồng thì phải xem người đó có đáng giữ.

“I’ve been thinking a lot lately about taking chances, and how it’s really just about overcoming your fears. Because the truth is, every time you take a big risk in your life, no matter how it ends up, you’re always glad you took it. ”- Scrubs 

Vì cuộc đời sau này không ai biết, và chúng ta chỉ sống có một lần, nên các bạn gái hai mươi hãy cứ sống cho chính mình trước. Cứ học, cứ yêu, cứ đi cho thoả thích để sau này không còn gì hối hận. Chỉ khi chúng ta tìm được bản thân và yêu bản thân, ta mới có thể yêu người khác một cách hết mình. Khi tốt nghiệp trường dược, vì lí do visa nên mình tìm được fellowship ở bang khác chứ không ở lại Boston. Bạn trai lúc đó có ngỏ ý sao mình không ở lại, lấy nhau đi rồi chung một visa dễ đi làm và được ở cùng nhau trong một thành phố.

Trước đó mẹ mình cũng tội nghiệp con gái, có lần thở dài “mẹ cũng mong con được ở một chỗ để không phải dọn nhà nữa, năm nào cũng dọn mệt thân”, khiến mình cũng muốn dừng chân thôi không đi. Nhưng mình biết nếu ở lại, trong đầu sẽ luôn luôn tự hỏi- Bản thân mình có khả năng làm được những gì? Nếu đi sống một mình có thành công không? Hay mình sẽ mãi định hình nhờ vào một người đàn ông? Và mình biết nếu ở lại, mình sẽ luôn luôn có một chút dằn vặt trách móc vì anh ấy mà mình bỏ lỡ cơ hội cho bản thân, cho dù biết rằng không hề là lỗi của anh.

Cô gái ơi, hãy dũng cảm bước đi. Nếu tinh thần và lòng tin đủ mạnh, bạn sẽ sống được. Nếu tình yêu đủ lớn, nó sẽ vượt qua khoảng cách và khó khăn. Mỗi bước đi mạo hiểm suy cho cùng chỉ là vượt qua sự sợ hãi của bản thân. Và cho dù nó tốt hay xấu, thì nhìn lại chúng ta cũng sẽ mỉm cười rằng mình đã lựa chọn bước đi đó.

IMG_2756.jpeg
Tui cũng học cao nè, mặt có xấu không? Mà có xấu cũng kệ, đầu óc mình sáng, tâm hồn mình đẹp thì người khác sẽ có cảm tình và cuộc sống sẽ đẹp theo 🙂

P.S: Bật mí cho những ai tò mò, rằng sau 1 năm yêu gần và 3 năm yêu xa, chúng mình vẫn còn bên nhau, mối quan hệ vững vàng hơn bao giờ hết, và anh ý lại khuyến khích mình đi học tiếp 😛

– Ngọc Bích- A small unstoppable woman 
Advertisements

2 thoughts on “Yêu và cưới và những cô gái hai mươi

  1. Hi chị Bích,

    Em có đồng quan điểm với chị luôn ạ :))
    Đọc bài của ông nhà báo đó em cũng hết sức quan ngại với cái ý nghĩ cổ hủ là: “Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng”. Tại sao lại phải đem phụ nữ ra so sánh với nhau? Mỗi người có 1 thế mạnh, ưu điểm riêng, có quan điểm sống, quan điểm về sự nghiệp, hạnh phúc khác nhau. Cuộc đời họ như thế nào, ko cần phải so sánh với người khác, nhất là lại dùng ĐÀN ÔNG để làm tiêu chí. Cổ hủ quá mức 😂.
    Hãy cứ yêu thương bản thân, thử thách bản thân, trải nghiệm để không thấy hối tiếc , để nếu gặp được người phù hợp sẽ TỰ NGUYỆN gắn bó với họ 1 cách thoải mái nhất, tự tin nhất, ít nuối tiếc nhất 😀. Còn nếu chưa gặp được thì hãy cứ bước tiếp trên con đường của mình.

    Em thấy 1 bộ phận ko nhỏ các bạn gái Việt Nam có quan điểm này, thực sự là đáng mừng. Nhưng ở Việt Nam, quan điểm ấy bị nhận xét là “hâm”, mà đáng buồn lại là từ chính gia đình của mình. Rồi những quan điểm ấy thực sự là khó được chấp nhận từ phần lớn đàn ông Việt Nam. Họ sợ phụ nữ học cao, có tri thức, có hoài bão, có sự nghiệp riêng. Thất vọng lắm chị ạ!

    Như em, đợt trước có quen 1 bạn này, sau vài lần gặp gỡ, hẹn hò thì em quyết định dừng mặc dù có thích nhau. Nhưng vì quan điểm quá khác nhau. Chưa yêu nhau mà đã nhận xét là em học xong thì cũng 26 tuổi rồi; không còn trẻ, phải lấy chồng, sinh con. Nên em DỪNG LUÔN. Bạn ấy chắc nghe em nói vẫn còn muốn đi DU HỌC học tiếp nên cũng không tiến tới.
    Rồi sau đó em cũng có tâm sự chuyện của mình với mấy đứa em trai thân thiết. Tụi nó nói ” Bà dại quá, phải giả ngu chúng nó mới thích. Hỏi gì cũng nói không biết, chứ như bà, chưa gì đã nói toẹt ra em định thế này, em định thế kia chúng nó chả chạy.” Nghe xong mà em cũng ngán ngẩm 😀.

    Đồng tình quá nên em viết ko ngừng nghỉ luôn. Em rất thích bài viết này của chị. Chúc chị luôn cười rạng rỡ như trong hình và tiếp tục thử thách bản thân!

    Liked by 1 person

    1. Chào em 🙂 Chị tán thành quan điểm tự lập tự tin của em. Chị nghĩ ngược lại quan điểm của bạn em, mình thông minh thế nào thì nên cho người khác biết, thế mới tìm được người thông minh để trò chuyện giúp đỡ mình trong cuộc sống 😀 Trên đời không thiếu người, giả bộ làm gì hì hì Hãy tìm một người đàn ông ngưỡng mộ mình học cao, khuyến khích mình có sự nghiệp, hoài bão. Vì khi chúng ta tự hài lòng với bản thân và hạnh phúc với cái mình có, thì hai người đến với nhau mới cân bằng và cùng hạnh phúc 🙂 Chúc em nhiều sức khoẻ và cảm ơn đã dành thời gian theo dõi

      Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s